Đã 2 ngày kể từ ngày ba(dượng) nằm viện rồi. . . 2 ngày ko được nghe tiếng chửi,tiếng mắng của ba. . . Có lẽ mình là 1 đứa con bất hiếu. . . Mình căm thù bản thân mình. . .Ba đau. . Ba ốm. . . Mình ko thèm vào thăm hay ít nhất cũng chưa biết dọn dẹp nhà cửa giúp mẹ để mẹ yên tâm trong viện với ba. . . Mình biết đây ko phải là lúc để cái lòng tự trọng lên trên mà đây chính là lúc đánh giá đạo đức của 1 đứa con. . .
Thử tưởng tượng khi ta đau ta ốm. . . Đứa con gái ko thèm vào viện hỏi thăm ta sẽ cảm thấy thế nào ????? 1 giờ nuôi dưỡng cũng là mẹ. . . 1 ngày dậy bảo cũng là cha . . .Nữa là đằng này cũng đã 6 năm ở trong ngôi nhà của người ta. . .Ăn cơm người ta nấu. . .Quần áo người ta giặt. . .Mình hư quá rồi!!!!!!
6h bước chân về đến nhà. . . Me đang khóc. . . Chẳng hiểu j` hết . . . Khi nghe con Trang nói rằng :”Hum qua chị ăn cơm xong rồi buôn điện thoại luôn chẳng rửa bát j` cả...Có mỗi cái bát của mình cũng quên...Mẹ vừa lên rửa cho chị rồi khóc đấy” lúc đấy mới hiểu vì sao . . . “Bất lực” . . . Mình biết mẹ đang nghĩ vậy. . .Nói thế nào về cái cảm giác bây h của mình nhỉ. . . Hối hận. . .Bứt rứt. . .Quặn lòng. . .Và hơn tất cả đó là cái cảm giác trơ lỳ. . . Mình đã ko còn là 1 đứa con. . Mà như mẹ nói mình đã là mẹ của mẹ rồi. . .Mẹ đi làm kiếm tiền nuôi cái gia đình này. . . Còng lưng ra để kiếm những đồng tiền cho con Trang ăn học. . .Thì đứa con gái lớn trong nhà là mình lại chẳng giúp j` cho mẹ được. . .
Ở nhờ thì cũng phải biết ý chứ Ly ơi. . . Mày bựa quá rồi. . . Mày ko đáng để mọi người thương hại. . .Mày nhìn lại cái bản thân thối tha của mày đi. . .Mày làm j` được cho cái gia đình này chưa mà mày đòi họ phải cung phụng mày, họ chửi mày là đúng, mày sống lại đi, từ gia đình đến bạn bè . . .
Quay mặt lại ... nước mắt rớt rơi ... quặn lòng ... đau buốt ... tê tái ...và nghĩ đến cái tuơng lai của chính con ...